Ở Việt Nam, tại một số địa phương đang
phát triển hình thức sản xuất nông
nghiệp là chủ yếu thì vẫn diễn ra tình trạng khá quen thuộc đó là người dân có
tâm lý “ e ngại” hay nói đúng hơn là sợ đến chính quyền – cơ quan Nhà nước.
Không giống như nơi thành thị phát triển -
dân cư có đời sống vật chất cao hơn, những con người lao động chân chất,
quanh năm “ bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” thì mỗi khi có việc cần đến sự
có mặt của các cấp chính quyền họ thường mang trong mình nỗi lo lắng, sợ hãi.
Ở
đây chỉ xin đề cập đến cơ quan hành chính nhà nước gần với dân nhất đó
là Ủy ban Nhân dân cấp Xã. Đây là cấp chính quyền tiếp xúc trực tiếp với người
dân, lắng nghe được tâm tư, nguyện vọng của người dân sớm nhất – và về lý mà
nói thì đây phải là nơi được người dân tin tưởng và tín nhiệm nhất. Tuy nhiên
thực tế cho thấy có không ít Ủy ban Nhân dân cấp xã ở một số địa phương đã
không nhận được sự tín nhiệm cần thiết của người dân. Không những thế còn tạo
cho họ có tinh thần không thoải mái khi tiếp xúc với đội ngũ cán bộ, công chức
làm việc tại đây. Vậy, nguyên nhân là do đâu?